Tuesday, January 22, 2013

Bún dọc mùng

 

Cách nấu có đây rồi, chỉ khác là lần này không dùng giò sống mà dùng thịt băm vò viên trộn mộc nhĩ & hành hương băm.

10 comments:

bumble bee said...

lâu lắm mới nghe lại chữ dọc mùng...nhớ ngoại em :-(

laclei said...

chu+a bao gio=` nghe qua mo'n na`y, dde^? ra?nh click vo^ link CC cho, tham kha?o

Mish said...

Ah, chị ơi, em cũng chỉ biết bún dọc mùng qua Hà Nội Ba Sáu Phố Phường của Thạch Lam mà thôi, chưa bao giờ được ăn cả. Nó còn có tên là bún bung

"Tôi đã toan chấm hết cái bài nói về quà bún, thì một bà hẳn cũng là một người sành ăn đến trách rằng: Anh nói đến quà bún mà không quên nói đến quà bún bung thì hẳn ra là một sự bất công. Vì bún bung là một thứ quà ngon lắm, mà lại là một món quà rất Việt Nam.
Tôi biểu đồng tình, và vội vàng bổ vào chỗ khuyết điểm ấy, để khỏi phụ lòng những bà sành ăn bún, và khỏi phụ công những cô hàng sớm gánh nồi bún nóng đi rao khắp phố phường. Tôi còn nhớ rõ trên đầu lưỡi, tê như một lượt rùng mình nhẹ, cái vị đậm ngọt và hơi ngưa ngứa của những miếng dọc sơn hà. Cái thứ rau này, sao mà đi với bún hay thế! Tựa như trời sinh ra để nấu bún, và cái hòa hợp dịu dàng không ở đâu là không có, trong một tác phẩm văn chương cũng giống như trong một nồi bung nấu khéo.

Cây sơn hà (cây mùng) vốn là những giống tựa như cây khoai mà lá to, cù thì nhỏ và tròn như quả trứng, luộc lên ăn cũng ngon. Dọc cây, người ta tước vỏ và chẻ nhỏ, nấu kỹ cho rõ nhừ. Một vài miếng đầu mẩu sườn để lấy nướng ngọt, một ít nghệ để nhuộm thức ăn ấy một màu vàng đầm ấm như màu vàng của ráng chiều những ngày mùa hạ. Thêm dăm quả cà chua đỏ, một vài miếng đu đủ xắt vuông, màu trong mỡ như ngọc quý. Chừng thứ ấy mà có sợi bún trắng vắt qua, như một cái dây liên lạc những thức thực xa nhau, mà vì sự sành ăn của loài người bỗng chốc nên gần gụi. Thế là bát bún bung không biết bao nhiêu vị điểm lẫn cho nhau như các tiếng của bản đàn. Nếu ngài lại thích ăn cay nữa, thì mấy nhát quả ớt chỉ thiên, đủ khiến chi vị quà thêm cái nóng rực rỡ và thắm màu của những gia vị lạ nơi Ấn Độ." Trích Thạch Lam

Hsiang said...

Quá 12 h trưa rồi mà vẫn chưa được ăn, nhìn thấy bát bún dọc mùng mà thèm quá trời luôn! Ngon quá!

Chôm Chôm said...

Bumble Bee, vậy là ngoại em người Bắc hén?

Chôm Chôm said...

Thanks, Lei. :)

Chôm Chôm said...

Mish ơi, bún bung là món khác nữa đó em. Chị có món bung ở đây nè.

http://chomchomslittleworld.blogspot.com/2009/12/bun-bung-suon-nau-bung.html

Cám ơn em đã trích 1 đoạn rất hay của cố nhà văn Thạch Lam. Đối với chị, nhà văn Thạch Lam tài hoa nhất trong các anh em nhà Nguyễn Tường, hơn Khái Hưng và Nhất Linh. Tiếc là ông mất sớm và viết cũng ít.

Chôm Chôm said...

Hsiang, :) :)

bumble bee said...

dạ đúng òi chị ui. Em thích nhà văn KH and NL đó. Hồi còn trẻ, sách nào của mấy ổng cũng mượn về đọc :-) giờ chị nhắc tự nhiên em thấy nhớ nhớ...
hình như TL em cũng đọc qua sách của ông, nhưng ít

Mish said...

Oh, vậy mà bao lâu nay em vẫn nghĩ hai món đó là một! Hehehe

Em cũng thích Thạch Lam hơn Khái Hưng và Nhất Linh. Văn Thạch Lam nhẹ nhàng, em cảm thấy Nhất Linh hơn nặng nề một chút . Hồi nhỏ đọc nát quyển Tuyển Tập Gió Đầu Mùa của bố mẹ để lại . Thế mà sau này có người nỡ đốt mất sách sau khi gia đình em đi chị à