Nhớ hồi nhỏ nghe cô ca sĩ gì đó hát bài gì như là "Còn Thương Rau Đắng Mọc Sau Hè". Trời đất, nhớ hoài cảm giác khi lần đầu nghe bài hát đó. Xao xuyến dễ sợ. Không phải vì bài hát đó hay. Trái lại, âm điệu quê mùa; lời thì... thôi miễn bàn, không thơ chút nào hết. Từ điệu nhạc cho đến lời ca cứ y như một bà già trầu: có sao nói vậy, ngô nghê, không trau chuốt. Vậy mà nghe thiệt xao xuyến, cứ làm lòng mình mềm ra, tan thành nước.
Món rau đắng mọc hoang của VN hiện giờ có mặt khắp các chợ của người Việt tại Hoa Kỳ. Mua rau về, ngắt bỏ cọng già, rửa sạch, sắp sẵn vào tô.




